Việt Nam: các kịch bản thời sự sắp tới

Cập nhật: 14:22 GMT - thứ hai, 26 tháng 8, 2013

Một “triển vọng” đang ngày càng rõ dần là bối cảnh xã hội Việt Nam đang gần hoàn tất giai đoạn vận động thứ hai của nó, nếu lấy mốc từ thời điểm mở cửa kinh tế những năm 1990.

Trước đó, giai đoạn vận hành đầu tiên kéo dài từ năm 1975 đến hậu khủng hoảng giá - lương - tiền.

Nhưng cho tới giờ, ở Việt Nam hầu như chưa hình thành một lực lượng đối lập, chưa mang tính đối trọng đủ lớn đối với chính quyền để ít nhất có thể tác động nhằm điều chỉnh một số chính sách và hoạt động thực hành chính sách.

Những tiền đề đối trọng ở Việt Nam cho tới nay vẫn chỉ là phong trào phản biện xã hội đa dạng và đa tầng, thể hiện chủ yếu qua ý kiến chứ không phải bằng những hành động sâu xa hơn.

Ngoài nhóm “Kiến nghị 72” và vài nhóm blogger, đa phần còn lại là những cá nhân phân tán và hoạt động manh mún.

Tác động của hoạt động bất đồng chính kiến đối với chế độ chỉ có ý nghĩa như một xúc tác phụ.

Nếu không được tác động sâu sắc bởi hành động của lực lượng đối trọng, hoặc không có một số tác động vừa thuyết phục vừa áp lực về chính sách kinh tế, quân sự và chính trị, ngoại giao từ Mỹ và phương Tây, nền chính trị Việt Nam sẽ do chính nội bộ trong lòng nó quyết định.

Mọi chuyện ở Việt Nam đang diễn ra theo một quy luật: vô cảm quan chức tỷ lệ thuận với tham nhũng và quyền lợi của nhóm lợi ích.

Thời gian suy thoái kinh tế từ đầu năm 2011 đến nay đã cho thấy một hiện tượng xã hội rất đặc trưng: bất chấp sự phản ứng và tâm trạng phẫn uất của nhiều tầng lớp nhân dân, nhiều nhóm lợi ích và chủ nghĩa thân hữu vẫn liên kết đầy se sắt, hòa quyện vào nhau với độ kết dính như thể bám víu vào sự tồn tại cuối cùng.

"Những cú làm giá không tiền khoáng hậu của các nhóm đầu cơ bất động sản, chứng khoán và vàng là biểu hiện của các tác động vào chính sách"

Người ta có thể nhìn ra rất nhiều minh chứng cho thái độ bất chấp đó từ những cú làm giá không tiền khoáng hậu của các nhóm đầu cơ bất động sản, chứng khoán và vàng, kể cả những nhóm lợi ích có quyền lợi can dự như điện lực và xăng dầu.

Song song với trào lưu lợi ích ấy, cũng có nhiều bằng chứng về hoạt động chạy chính sách vì đặc quyền đặc lợi cho “tư sản đỏ”.

Tác động ở tầm mức mạnh mẽ nhất của người dân và xã hội đối với thể chế cầm quyền ở Việt Nam nhiều khả năng sẽ được quyết định bằng việc có hay không mối cộng hưởng của một cuộc khủng hoảng kinh tế ở chính đất nước này.

Trong 2-3 năm nữa thôi, chính đảng cầm quyền ở Việt Nam sẽ có thể phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng kinh tế với hậu quả chưa có tiền lệ tính từ giai đoạn lạm phát tăng đến 600% vào những năm giá – lương – tiền 1985-1986.

Những kịch bản kinh tế - chính trị

Kịch bản 1: Trong trường hợp cuộc suy thoái kép hoặc khủng hoảng kinh tế thế giới chưa nổ ra vào những năm tới, và do vậy nền kinh tế Việt Nam vẫn có thể trì kéo tấm thân băng hoại rệu rã của nó, tình thế vẫn chưa diễn ra một sự thay đổi đủ lớn.

Những phản ứng tự phát của dân hiện không mang tính hệ thống và hình thành các liên kết sâu rộng và thường thể hiện bằng biểu tình, thậm chí bạo động cục bộ vẫn có thể bị chính quyền phong tỏa và đàn áp.

Tiếng nói của các nhóm trí thức dân chủ và kể cả những nhóm chính trị có mục tiêu đối kháng và triển khai bằng hành động sẽ chỉ đóng vai trò xúc tác mà không thể hiện tính dẫn dắt cho một phong trào đối lập nhằm thay đổi thể chế.

Kịch bản 2: Trong trường hợp xảy ra suy thoái hoặc khủng hoảng kinh tế thế giới, những lô cốt cuối cùng của nền kinh tế Việt Nam sẽ có thể bị tàn phá cùng nhiều hệ lụy trực tiếp.

Vốn đang nằm trong xu thế không chỉ suy thoái gần như toàn diện nội lực trong nước mà còn quá kém hiệu quả trong cơ chế xuất khẩu và chịu ảnh hưởng không nhỏ từ làn sóng thoái vốn đầu tư nước ngoài, Việt Nam sẽ nhanh chóng rơi vào tình thế bĩ cực không lối thoát. Một cuộc khủng hoảng toàn diện đối với nền kinh tế Việt Nam cũng từ đó mà khởi phát.

Cuộc khủng hoảng có thể như thế còn cần được tính thêm một yếu tố cộng hưởng rất “láng giềng”: Trung Quốc.

Tiếng nói của các nhóm trí thức dân chủ và kể cả những nhóm chính trị có mục tiêu đối kháng và triển khai bằng hành động sẽ chỉ đóng vai trò xúc tác

Nếu hệ lụy khủng hoảng kinh tế thế giới được bắt nguồn từ khủng hoảng của kinh tế Trung Quốc, Việt Nam sẽ phải chịu hiệu ứng kép: một do suy thoái kinh tế giai đoạn cuối, một do động loạn từ Trung Quốc.

Trong cả hai yếu tố hiệu ứng tác động đó, xã hội Việt Nam đều có thể rơi vào vòng bế tắc. Nền kinh tế vốn đã què quặt, cộng thêm nhân tố rối loạn xã hội, sẽ khiến cho chính thể cầm quyền hết sức khó khăn trong việc duy trì quyền lực của mình để kiểm soát xã hội.

Phản ứng của nông dân về đất đai, của công nhân về nạn thất nghiệp và điều kiện làm việc, của tiểu thương về buôn bán, của công chức và giới về hưu về an sinh xã hội… sẽ liên tiếp xảy ra với quy mô ngày càng rộng.

Phản ứng của người dân đối với nhân viên công quyền cũng sẽ diễn ra dày đặc và mang tính tự phát với tính đối đầu nhiều hơn, ban đầu tản mạn và tự phát, sau đó sẽ có xu hướng liên đới để hình thành những phong trào, kể cả tổ chức phản kháng, của nông dân, công nhân, trí thức và với cả một số tôn giáo như Công giáo, Phật giáo Hòa hảo thuần túy, Tin Lành.

Kịch bản về không gian phản ứng và phản kháng sẽ có thể bắt nguồn từ nông thôn miền Bắc với nông dân, thậm chí ngay tại Hà Nội với thành phần trí thức, sau đó lan rộng ra các khu vực khác của đất nước như miền Trung, Tây Nguyên và một số tỉnh ở miền Tây Nam Bộ.

Trong một số trường hợp phản ứng xã hội đặc biệt sâu sắc về nguyên nhân và tính chất, bạo động và có thể cả bạo loạn sẽ xảy ra.

Đó là chưa kể đến những hoạt động phản ứng riêng rẽ và có tổ chức chặt chẽ hơn nhiều của các tôn giáo có xu hướng ly khai với nhà nước, trong đó có một phần Công giáo, Tin lành, Phật giáo Việt Nam thống nhất và Phật giáo Hòa hảo thuần túy.

Gần như trái ngược với Kịch bản 1, xác suất suy thoái kép hoặc khủng hoảng của kinh tế Việt Nam trong Kịch bản 2 có thể lên đến ít nhất 70% trong những năm tới. Và dĩ nhiên, sự đổi khác chính trị cũng phải liền mạch và trực tiếp với các biến động kinh tế.

Lối thoát từ TPP?

Cuộc suy thoái hoặc khủng hoảng kinh tế thế giới, nếu xảy ra với xuất phát điểm từ Trung Quốc, có thể rơi vào thời gian hai năm 2016-2017. Đó cũng là thời gian chứng nghiệm những nỗ lực cuối cùng và mang tính quyết định cho sự tồn tại của đảng Cộng sản Việt Nam.

Cú hội nhập TPP có thể đem lại một lối thoát cho kinh tế và cả chính trị Việt Nam

Nếu không tự thay đổi, và hơn nữa phải cải cách một cách gấp rút theo hướng hạn chế quyền lợi của các nhóm lợi ích và nhóm thân hữu, đồng thời gia tăng mối quan tâm thực tế cho các tầng lớp dân sinh, trong đó đặc biệt là nông dân và công nhân, cũng như thực thi quyền tự do dân chủ về ngôn luận, báo chí và tôn giáo một cách đúng nghĩa…, đảng cầm quyền sẽ vấp phải một thử thách mà có thể xác quyết sự tồn vong của chính nó.

Một trong rất ít lối thoát để thoát khỏi vòng xoáy kinh tế - chính trị là TPP – Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương. Thế nhưng, điều quá rõ ràng là trong hiện tình, TPP chỉ có thể được sinh sôi ra từ lòng thành chính trị, tương ứng với các điều kiện về dân chủ và nhân quyền.

Cơ hội để “thoát Trung” cùng vô số nguy cơ về an ninh Biển Đông có thể được giải thoát bởi người Mỹ.

Nếu tận dụng cơ hội này, với điều kiện phải thể hiện được bản lĩnh của mình trong mối giao hòa với tâm cảm của đại đa số người dân trong nước và mục tiêu chiến lược địa chính trị của phương Tây, chính đảng cầm quyền sẽ có được cơ hội tránh thoát một phần ảnh hưởng của Bắc Kinh, trong khi nhận được sự hậu thuẫn của Washington và Cộng đồng châu Âu.

Cuộc khủng hoảng kinh tế tiềm tàng ở Việt Nam cũng do đó có thể sẽ được khuôn hẹp với những hậu quả không quá lớn.

Nếu thành công trong cơ chế “xoay trục” sang phương Tây, chính đảng cầm quyền ở Việt Nam dù có phải “trả giᔠbằng một chế độ cởi mở hơn về dân chủ nhân quyền và chấp nhận sự tồn tại của một hình ảnh mang tính trang trí về một xã hội dân sự manh nha tại đất nước này, kể cả việc phải chấp nhận một lực lượng đối lập ôn hòa…, vẫn có thể duy trì được quyền lực một đảng chi phối và quyền lợi của giới lãnh đạo thêm một thời gian nào đó.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của ông Phạm Chí Dũng từ TP Hồ Chí Minh.

Nhận xét

Mục này không nhận thêm bình luận nữa

Chuyển tới danh sách các nhận xét
 
  • Xếp hạng mục này
    +1

    Nhận xét số 16.

    Tổng bí thư nói một bộ phận không nhỏ đảng viên bị suy thoái về đạo đức, tham ô thực dụng.Ở đây ý nói là cả dàn lãnh đạo TW hầu như 70-100% là như thế. Lãnh đạo cấp bộ mà chỉ biết tham ô tham nhũng làm giàu bất chính, càng ngu dốt thì làm sao lo cho dân, cho phát triễn đất nước.Cụ thể các bộ ban hành các văn bản dưới luật chưa ban hoặc vừa ban bị dân chúng phản ứng quyết liệt phải hủy bỏ như: phạt xe không chính chủ; ngực lép không được cấp bằng lái xe;cấm quay phim chụp hình CSGT đang làm nhiệm vụ;1 người không được sở hữu 2 chiếc xe máy;.....Chỉ khi này lật cả dànlãnh đạo cộng sản này xuống thì xã hội mới phát triễn, dân mới bớt khổ

  • Xếp hạng mục này
    +1

    Nhận xét số 15.

    Chỉ cần Tham nhũng ( giặc nội xâm ) ngừng hoạt động. Chỉ cần hết cảnh mua quan bán chức từ trên xuống dưới. Chỉ cần hết cảnh học giả bằng giả. Chỉ cần hết cảnh bầu cử dân chủ giả hiệu... sẽ lựa chọn được người tài có tâm với Quốc gia thì đất nước sẽ tươi đẹp, phồn thịnh.

  • Xếp hạng mục này
    +1

    Nhận xét số 14.

    Intelligent guy chỉ trích Phạm chí Dũng là "người mù xem voi" mà không cần chứng minh gì cả. Cũng giống như mấy hôm nay toàn bộ lực lượng của báo ND, QĐND... mạt sát ông Lê Hiếu Đằng bằng ngôn từ chợ búa mà không lý luận được gì cả. Ban tư tưởng trung ương toàn một đám ăn hại, vô tích sự, ngu dốt nói càn. Đảng muốn dân VN toàn "mù" hết. Còn biết đoán ra voi là khá rồi. Chẳng lạ gì khi một đám hùa nhau công kích, chì vì muốn giữ khư khư "miếng đỉnh chung" không kể gì lẻ phải và sự thật tất yếu. Lại còn dấu mặt, núp dưới nhiều tên khác nhau, kề cả Việt kiều ma (xin xem bài của Ngô thị Hoài trên Dân làm báo). Hết nước nói rồi đảng ơi là đảng! Chỉ còn một con đường để cứu Nước, cứu Dân và cứu đảng là chấp nhận đa đảng đa nguyên. Đất nước này, thời đại này không thể cho phép đảng chỉnh đốn đi chỉnh đốn lại, học tập đạo đức HCM nơi lỗ miệng mãi. Cãi không được thì lùa vào chung một rỗ "thế lực thù địch, suy thoái đạo đức..." làm trong sạch cán bộ không nỗi nữa thì "tăng cường lực lượng trấn áp" đưa người qua Trung quốc và Bắc Hàn để học! Rúc rỉa gần 40 năm từ 1975 (trước đó chằng có gì mà rỉa) mà đảng chưa chịu nhả ra, mở cửa cho nhân tài nước Việt-không CS-khắp nơi tham gia lãnh đạo. Nhân tài làm cu li, cán bộ làm lãnh đạo để cả nước sa lầy. Cán bộ cha tìm ghế cho cán bộ con. Thế bảo sao không "kiên định" cho được. Sửa Hiến pháp thì như lừa con nít, té ra đảng giả điếc giả đui giỏi hơn ai cả. Với Quốc tế thì "đánh tráo" mà còn tự cho là khôn khéo. Ai chê thì bảo là "dựa trên thông tin sai lạc". Thời buổi này chỉ cần một chuyến đi tận nơi, mắt thấy tai nghe là nắm được hết. Đâu còn như thời rừng rú, cắc bụp nữa mà không đến xem cho khỏi sai lạc. Tranh luận với người ngu, cối chày, riết rồi mình cũng muốn lú luôn.

  • Xếp hạng mục này
    +1

    Nhận xét số 13.

    Gửi Ô. Trần hữu Phước,
    Rất mong ông Phước đọc được bài viết này, quan điểm của Ông Phạm Chí Dũng tuy vẫn có phần sai lệch là quá tin tưởng vào TPP, coi đó là lối thoát. Tuy vậy, bài viết của Ông Dũng đã lột tả được phần cơ bản của nền Kinh tế - chính trị - xã hội của Việt Nam.Tôi đã đọc bài viết của ông trên báo SGGP phê phán quan điểm chính trị của Ông Lê Hiếu Đằng về việc kêu gọi thành lập Đảng Xã Hội Dân Chủ, và tôi cũng xem qua bài viết về (cái nội dung đó) của ông trên BBC. Tôi cũng là một trí thức và tôi thật sự xấu hỗ vì những suy nghĩ ngu si,mê muội và lạc hậu của ông. Là con dân đất Việt, Ông không hổ thẹn với lương tâm mình khi uốn cái lưỡi không xương của ông mà tôn vinh cái luận điệu "chủ nghĩa giầu sinh lực". Cái chủ nghĩa đó là gì hả ông Trần Hữu Phước? Xin thưa với ông rằng, gần 90 triệu con dân đất Việt đa số không cần cái thứ chủ nghĩa gì hết, cái họ thực sự cần là một xã hội dân chủ. Luận điệu của những người như ông (thực tế đã tha hóa) không còn phù hợp nữa. Ông hãy giữ cái tấm thân già nua và những luận điệu cũ kĩ đó cho riêng ông cùng với quá khứ (máu me) của ông.

  • Xếp hạng mục này
    -1

    Nhận xét số 12.

    Đọc xong lại nhớ đến câu "ngu còn tỏ ra nguy hiểm"

 

Nhận xét 5 trên 16

 

BBC © 2014 BBC không chịu trách nhiệm về nội dung các trang bên ngoài.

Trang này hiển thị tốt nhất với phần mềm lướt mạng có mở CSS. Nếu không có chức năng này, hoặc phần mềm cũ, bạn vẫn đọc được nội dung trên trang này nhưng không tận dụng được hết các chức năng. Nếu có thể hãy nghĩ đến chuyện nâng cấp phần mềm hoặc mở CSS lên.